Ngày đăng: 22-10-2016 16:40

Cao Ngọc Hùng: Từ đôi chân khuyết tật đến tấm huy chương lịch sử

Cơ thể khiếm khuyết nhưng bằng ý chí hơn người, VĐV quê Quảng Bình đã làm nên lịch sử cho điền kinh khuyết tật Việt Nam với tấm huy chương đầu tiên ở Paralympic.

Lọt thỏm giữa một sân đấu rộng lớn, với hàng loạt tên tuổi đẳng cấp thế giới, phần thi ném lao của VĐV Cao Ngọc Hùng như một giọt nước giữa đại dương. Nhưng đó là chuyến thi đấu tốt nhất trong cuộc đời anh, là chuyến đi mang về cho anh tấm HC đồng Paralympic danh giá, là tấm huy chương Paralympic đầu tiên trong lịch sử điền kinh người khuyết tật Việt Nam.

Cao Ngọc Hùng: Từ đôi chân khuyết tật đến tấm huy chương lịch sử

Cao Ngọc Hùng là VĐV đầu tiên trong lịch sử điền kinh người khuyết tật Việt Nam đoạt huy chương ở đấu trường Paralympic. Ảnh: FBNV.

Thành tích ném của Cao Ngọc Hùng lúc ấy thua hai đối thủ Iran, những VĐV có thể hình gần gấp đôi so với đại diện của Việt Nam. Khả năng tranh chấp huy chương vì thế cũng bị đe dọa. "Môn ném lao này chỉ phân loại theo hạng thương tật chứ không theo cân nặng hay độ tuổi như một số môn khác, nên hình thể hẳn là một bất lợi không nhỏ với người Việt Nam. Nhưng Hùng đã quyết tâm và đạt thành tích tốt. Là HC đồng thôi, nhưng tôi thấy nó còn quý hơn cả vàng", HLV Đặng Văn Phúc phân tích.

> Xem video phần thi đoạt HC đồng Paralympic của Cao Ngọc Hùng

Cao Ngọc Hùng là một trong những trụ cột của điền kinh người khuyết tật Việt Nam, đặc biệt là tại các đấu trường Paralympic. Rio 2016 là kỳ Thế vận hội thứ hai anh đạt chuẩn để giành vé chính thức tranh tài, sau lần đầu tại London 2012. Ở Anh quốc năm đó, Hùng lẽ ra có thể được ghi tên trên bảng VĐV đoạt huy chương, nếu không có chuyện tính điểm chung hai hạng thương tật F57 và F58, khiến thành tích cao thứ hai của anh bị trôi tuột khỏi top ba.

"Lúc đó tôi còn trẻ, lần đầu được dự Thế vận hội, nên sung mãn và luôn suy nghĩ phải đoạt huy chương, vì thế tôi đã dồn rất nhiều công sức và tâm huyết. Rồi thi xong, nghe kết quả thì hụt hẫng dữ dội. Sau suy nghĩ lại, tôi thấy mình phải cố gắng nhiều hơn chứ không nản chí. Có vậy, tôi mới có thể chạm đến những điều mình khao khát. Trong thể thao hay trong cuộc sống cũng vậy", Cao Ngọc Hùng kể lại.

Tấm HC đồng có được tại Rio 2016 thật ra là trái ngọt của một ý chí thép đã được Cao Ngọc Hùng tôi luyện, rèn giũa từ bé. Rời quê Quảng Bình theo gia đình vào Sài Gòn lập nghiệp, Hùng phải sớm bươn chải vào đời, kiếm sống để có tiền phụ giúp gia đình. Cơn tai biến nặng của người mẹ khiến Hùng ngoài giờ học phải đi phụ bán phở với chị, về đến nhà thì cùng em gái chăm mẹ và lo chuyện nhà cửa.

Khó khăn là thế, nhưng Cao Ngọc Hùng luôn biết cách tự động viên, gắng gượng vì mẹ và em gái. Rồi anh vô tình bén duyên với thể thao, được ông Phạm Ngọc Sơn - Giám đốc Trung tâm Thể thao quận Tân Bình (nơi được xem là cái nôi phát hiện và đào tạo VĐV người khuyết tật số một cả nước) phát hiện và đưa vào tập cùng điền kinh. Kể từ đó, tài năng của Hùng ngày một phát triển, dần trở thành một trong những tên tuổi lớn của thể thao người khuyết tật Việt Nam.

Và cũng từ thể thao, anh tìm được mối lương duyên của cuộc đời. Đó là nữ VĐV Nguyễn Thị Hải. Hai người là đồng đội của nhau trong đội điền kinh, cùng nội dung, cùng hạng thương tật, cùng tập trên một ghế, cùng đi thi đấu và sau là về cùng một nhà. Hùng tự hào kể, để chinh phục được trái tim cô nàng xinh đẹp, giỏi giang và hơn đến ba tuổi, anh đã phải tỏ tình năm lần bảy lượt, tung nhiều "chiêu" dỗ ngọt, Hải mới chịu gật đầu nhận lời yêu và thành đôi.

Cao Ngọc Hùng: Từ đôi chân khuyết tật đến tấm huy chương lịch sử

Cao Ngọc Hùng trong phần thi giúp anh đoạt HC đồng Paralympic 2016 tại Rio de Janeiro hè vừa qua.

"Lúc đầu Hùng tỏ tình, mình còn mắng ngược lại Hùng, hỏi có điên không mà đi yêu đương lúc này. Vì các thầy luôn dặn là VĐV thì phải biết ba khoan: khoan yêu, khoan cưới, khoan có con. Thế mà bị theo đuổi mãi, mình cũng đổ. Rồi cưới nhau, sinh con đẻ cái, một đứa rồi hai đứa. Niềm đam mê thể thao của mình cứ thế đành tạm gác lại để chồng thay mình thực hiện giấc mơ lớn", chị Hải kể trong tâm trạng vừa ngậm ngùi vừa tự hào.

Chị cũng cho biết hai vợ chồng thường hay trêu nhau là đếm huy chương xem ai có nhiều hơn. Nhưng một tấm huy chương Paralympic của chồng cuối cùng cũng "cân hết" số huy chương quốc gia và SEA Games của vợ. Đôi vợ chồng Hùng - Hải đã chọn niềm vui của thể thao để khoả lấp những khó khăn của cuộc sống theo cách như thế. Cùng là VĐV với nhau, nên Hải  hiểu thấu những vất vả lẫn áp lực chồng đang gồng gánh trên hành trình chinh phục thành công.

"Thời điểm Hùng phải tập làm quen với tư thế thi đấu mới cũng là lúc Hải vừa sinh xong cháu thứ hai. Lúc đó, Hùng đi tập về mệt lắm, vừa mỏi thân xác, vừa căng thẳng đầu óc, về đến nhà cứ thấy con khóc rồi quấy cũng bực dọc lắm. Vậy mà Hải không nề hà gì, cứ kiên nhẫn động viên chồng cố gắng, bảo chuyện nhà cứ để em lo, anh cứ tập trung thi cử. Giờ khi mọi chuyện đã qua rồi, Hùng thấy thương lắm, sẽ tìm cách để bù đắp cho vợ cho con", VĐV gốc Quảng Bình bộc bạch.

Cao Ngọc Hùng đoạt huy chương lịch sử tại Paralympic, nhưng ở thời điểm đó, tâm điểm của người hâm mộ đổ dồn vào chiếc HC vàng cử tạ của lực sĩ Lê Văn Công. Chiến tích của Cao Ngọc Hùng cũng theo đó mà gần như chìm vào quên lãng. Nhưng ở căn nhà cấp bốn thuộc vùng ven ngoại thành huyện Bình Chánh, tiếng cười hạnh phúc cũng từ đó mà trọn vẹn và ấm áp hơn hẳn.

"Lúc xem chồng thi đấu, biết tin có huy chương thì vui lắm, nhưng tôi phải im lặng, không có dám la, sợ làm con thức giấc. Tôi cũng không dám gọi điện báo gia đình vì nửa đêm rồi. Gọi cho chồng thì cũng không được nên tôi chỉ biết cười trong im lặng thôi. Thôi thì mình hy sinh tạm dừng sự nghiệp thể thao, ở nhà chăm con thì có chồng mang huy chương thế giới về cho mình cũng đáng rồi", cựu VĐV người Nghệ An chia sẻ.

Cao Ngọc Hùng: Từ đôi chân khuyết tật đến tấm huy chương lịch sử

Tình yêu với người đồng đội Nguyễn Thị Hải và sự hy sinh của cô giúp Cao Ngọc Hùng có thêm động lực để chinh phục những chiến công mới trong sự nghiệp thể thao. Ảnh: FBNV.

Không may mắn bị teo một chân lúc ba tuổi do cơn sốt bại liệt, Cao Ngọc Hùng  điềm tĩnh tồn tại và vươn cao bằng chính sức lao động. Hùng tâm niệm rằng khi đã mang trên người một khiếm khuyết nào đó thì tạo hoá vẫn luôn mở ra con đường khác để những người kém may mắn vững tin mà sải bước, hoàn thiện bản thân. Ở Cao Ngọc Hùng, đó là con đường của sức dài vai rộng thời tuổi trẻ, của ý chí thép không biết đến chữ từ bỏ, và của hạnh phúc giản dị từ mái ấm nhỏ.

Đó cũng sẽ là hành trang anh mang theo khi bước trên đại lộ của những danh vọng mới, những giấc mơ mới - giấc mơ về cuộc đổi màu huy chương trên đất Nhật Bản  - Paralympic Tokyo 2020.

Ngọc Hà